Thanh's blog
PersonalVI
Part 1. Hello World

Chương 2. Tôi là ai giữa thế giới này

Tôi không định nghĩa bản thân bằng chức danh công việc, bằng những công nghệ mình thành thạo, hay bằng những con số vô hình trên màn hình máy tính. Bản thể của tôi là con người đã được hình thành dựa trên trải nghiệm sống, cách tôi phản ứng với những rào cản, hoài nghi của chính mình.

#introduction
6 phút đọc2 liên kết

Những thứ định nghĩa sự tồn tại của tôi

Mọi người thường nghĩ Dev bọn tôi chỉ biết có màn hình đen và những dòng code khô khan đúng không. Nhưng sau giờ làm, tôi lại ôm đàn, cầm máy ảnh đi lang thang, hoặc ngồi dựng một thước phim ngắn. Tôi còn chả biết có ai giống mình như vậy không. Blog này sinh ra vì tôi không muốn những mảnh ghép đó bị tách rời.

Tôi là một cựu sinh viên Bách Khoa K18, chuyên ngành Khoa học máy tính. Vâng, sau 5 năm trầy trật trên giảng đường, cuối cùng tôi cũng có thể tự tin giới thiệu mình là một Kỹ sư máy tính. Nhưng quay ngược thời gian vào thời điểm chọn ngành, bản thân tôi còn chả định nghĩa được 'kỹ sư' là gì. Tôi chỉ biết là xung quanh mọi người ca ngợi nó lắm, nào là ra trường lương nghìn đô, nào là tạo ra nhiều đột phá công nghệ. Năm đó, tôi cũng là một trong số ít học sinh của trường đỗ vào Bách Khoa, cảm giác bước đi mặt vênh lên trời, 'oách xà lách' vô cùng, và cái niềm tự hào âm ỉ ấy tôi vẫn giữ mãi cho đến tận bây giờ.

Thế nhưng, bước chân vào đại học chưa vui được bao lâu, cuộc đời đã vã cho tôi đôm đốp. Vốn xuất thân từ trường làng, tôi không đủ điều kiện tiếng Anh đầu vào của chương trình (IELTS 6.0) và bị xếp ngay vào lớp Pre-University. Thế giới của tôi lúc ấy bỗng chốc tối đen, vì đó là lần đầu tiên trong đời tôi thấm thía cảm giác thất bại. Cú sốc chưa dừng lại ở đó khi tôi bước vào phòng ký túc xá. Những đứa bạn bằng tuổi chung phòng toàn là 'quái vật': đứa thì giải Lý quốc gia, đứa thì IELTS 7.5 ôm bảng điểm sáng chói. Còn tôi? Chiếc IELTS 4.0 tròn trĩnh và một vốn tiếng Anh không thốt nổi một câu nên hồn.

Nghĩ lại, vào thời điểm đó, cũng may là tôi có biết chút ít kỹ năng chơi đàn, việc kết bạn của mình đã trở nên dễ thở hơn. Tôi tự tập guitar từ năm tôi 15 tuổi, chỉ là lúc đấy nghỉ hè và không có gì làm nên tôi bảo ba mẹ là muốn học đàn, tôi muốn học piano, cơ mà số tiền tôi dành dụm được chỉ đủ mua guitar mà thôi (nghèo -_-). Thế là tôi nghĩ thôi cũng được, đưa số tiền tích góp của mình cho anh hai mua về một cây guitar, giá của nó là 980k, không quá đắt nhưng vẫn là khoảng lớn dưới lăng kính của ba mẹ tôi (đến bây giờ tôi vẫn chưa thoải mái với việc chia sẻ giá trị thật những món đồ tôi sở hữu cho ba mẹ biết, có lẽ là khoảng cách thế hệ chăng, thời của bố mẹ, ăn no mặc ấm đã là hạnh phúc, làm sao hiểu được những mộng mơ nghệ thuật của tụi mình).

Ngày nhận được cây đàn, tôi hào hứng gảy thử, để rồi nhận về một gáo nước lạnh: chả đánh được gì, cũng chả hiểu gì cả. Tại sao nó lại có 6 dây? Dây đầu tiên sao không phải nốt Đồ? Đã vậy bấm vào còn đau điếng cả tay. Tôi bất lực buông đàn, lòng thầm nghĩ: Có khi ngày xưa chọn piano lại đỡ khổ hơn..."

Nhưng cũng may, 980k ngày ấy là một số tiền quá lớn đối với một đứa nhóc. Chính cái sự 'tiếc tiền' đó đã buộc tôi phải lì lợm ngồi lại với cây đàn. Tôi bắt đầu những chuỗi ngày nghiền ngẫm từng video hướng dẫn trên YouTube rồi lầm lũi thực hành. Từ những hợp âm bập bẹ đầu tiên, những bài nhạc đơn giản nhất, cho đến cả những kỹ thuật phức tạp sau này... tôi đều tự mình đi qua. Nghĩ lại, đó có lẽ là cột mốc đánh dấu thành quả tự học đầu tiên trong cuộc đời của tôi.

Cho đến tận bây giờ, dù đã tốt nghiệp từ một ngôi trường đại học danh giá, tôi vẫn luôn tin rằng: Khả năng tự học mới chính là kỹ năng đáng giá nhất trong cuộc sống hiện đại, chứ không phải tấm bằng đại học. Tự học là thứ duy nhất cho bạn sự tự tin để tìm ra lời giải trong mọi tình huống, và quan trọng hơn cả, nó không bao giờ đặt ra giới hạn cho chính bản thân bạn.

Nhãn dán nào cho tôi ?

Tôi là ai giữa thế giới Công nghệNghệ thuật ?

Thật ra, bản thân tôi chưa bao giờ nghĩ quá nhiều về điều đó. Tôi chỉ đơn giản là làm những gì mình thích và thấy nên làm. Tôi đam mê công nghệ, thích đối mặt và giải quyết những bài toán hóc búa, và nó mang lại thu nhập cho tôi, giúp tôi mua được những món đồ tôi thích. Nhưng bên cạnh đó, tôi cũng yêu cái đẹp, yêu sự lãng mạn và bay bổng mà nghệ thuật mang lại. Đó cũng là lý do vì sao tôi ngồi xuống và bắt đầu gõ những dòng chữ này. Ngôn từ, suy cho cùng, có một sức mạnh to lớn hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều.

Chúng ta thường có thói quen đóng khung giá trị của mình vào một cái nghề mỗi khi giới thiệu bản thân với ai đó. Nhưng hãy thử tưởng tượng, nếu một ngày vị trí đó không còn, cái nghề đó bỗng chốc biến mất, hoặc đơn giản là bạn đặt chân đến một vùng đất xa lạ nơi công việc ấy chưa từng tồn tại... lúc đó bạn sẽ định nghĩa bản thân mình như thế nào?

Hay nói cách khác: Khi lột bỏ hết những danh xưng nghề nghiệp, bạn thực sự là ai?

Đi qua nhiều lĩnh vực, tôi hiểu rằng mọi trải nghiệm đều bình đẳng như nhau. Gõ một dòng code hay bào một miếng gỗ phẳng, gảy một nhịp đàn hay bắt lấy một khung hình đẹp... mỗi khoảnh khắc đều mang lại cho tôi những rung động khác biệt. Tôi chọn không giới hạn mình trong bất kỳ định nghĩa nào, chỉ chọn tận hưởng cuộc đời này bằng mọi giác quan.

Vì thế, cứ gọi tôi là Thanh – vậy là đủ.

Đọc tiếp: Chương 3. Không có gì thay đổi nếu không có gì thay đội →